Fri, 18 Aug 2017 06:49:17 +0700
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên google+ |

Tự hào về Cách Mạng Tháng 8 - NB Nguyễn Phương Hùng

“Tại sao tôi trở về quá trễ? Tôi đã phung phí rất nhiều tiền bạc cho trò chơi “yêu nước” tại hải ngoại mà lẽ ra tôi có thể giúp ích rất nhiều cho đồng bào trong nước. Vâng, tôi hối hận vì tôi đã trở về quá trễ”, đó là tâm sự của ông.

LTS - “Tại sao tôi trở về quá trễ? Tôi đã phung phí rất nhiều tiền bạc cho trò chơi “yêu nước” tại hải ngoại mà lẽ ra tôi có thể giúp ích rất nhiều cho đồng bào trong nước. Vâng, tôi hối hận vì tôi đã trở về quá trễ”, đó là tâm sự của ông Nguyễn Phương Hùng - một người Mỹ gốc Việt, đã đăng trên một tờ báo trong nước sau 36 năm mới trở về thăm quê hương. Nhân kỷ niệm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2-9, ông gửi tới Báo Nhân Dân bài viết nói lên suy nghĩ về ngày lịch sử của dân tộc, về anh Bộ đội Cụ Hồ, về những thế hệ người Việt Nam đã vượt qua gian khổ, đã chiến đấu, hy sinh vì độc lập dân tộc, thống nhất đất nước… Chúng tôi xin giới thiệu cùng bạn đọc.

Tôi viết bài này trong những cảm xúc dâng trào sau khi hoàn thành các vi-đê-ô hội luận về Cách mạng Tháng Tám cùng một số vị nhân sĩ người Mỹ gốc Việt. Lâu nay, nhiều bạn đọc muốn biết lập trường của KBCHN - trang mạng do tôi lập ra và điều hành - về Đảng Cộng sản và Nhà nước Việt Nam. Có người đã lên án tôi “về Việt Nam trở lại Mỹ mà không chửi Việt cộng tức là nịnh bợ”, rồi họ xuyên tạc, vu khống tôi đủ mọi điều. Nhưng tôi và trang KBCHN chưa bao giờ trả lời họ, vì như nhà bác học A. Einstein (A. Anh-xtanh) từng nói: “Không thể chống lại những kẻ ngu, vì chúng quá đông”. Tôi không chống lại họ không phải vì tôi coi họ là người ngu, mà vì tôi muốn dùng thời gian đó để thông tin cho mọi người Việt Nam khắp nơi nhìn thấy sự thật ở một quốc gia mà tôi đã rời bỏ sau 36 năm. Từ những gì đã tiếp xúc, đã chứng kiến và đã hiểu, tôi muốn góp phần làm sáng rõ sự thật về Việt Nam để đả phá các luận điệu tuyên truyền rẻ tiền của một thiểu số người Việt ở hải ngoại rằng “sau 40 năm, Việt Nam không làm nổi con ốc vít”. Thay vì đề cao hay suy tôn các vị lãnh đạo, tôi tận dụng thời gian làm vi-đê-ô, đăng bài và hình ảnh về quê hương, đất nước, qua đó phản bác lại luận điệu “hàng tôm hàng cá” chống cộng cực đoan ở hải ngoại. Và tôi có thể tự hào mà nói rằng, KBCHN đã góp phần giúp người đọc trong nước hiểu biết hơn về sinh hoạt chung của cộng đồng người Việt sống xa quê hương. Nhưng hôm nay, trong không khí bồi hồi cảm xúc nhân kỷ niệm Cách mạng Tháng Tám cùng khí thế của ngày Lễ Độc lập 2-9 - hai sự kiện mang dấu ấn thời gian là 70 năm, tôi xin được viết về tâm tư của một người đã từng là binh sĩ của chế độ Việt Nam Cộng hòa khi nghĩ về đất nước hôm nay. Hy vọng dù người khen hay kẻ chê thì vẫn có một cái nhìn rõ hơn để lý giải vì sao tôi đã rời bỏ “hào quang cộng đồng” để nhận đòn thù “triệt hạ” của những người vốn lấy biểu tình làm lẽ sống.

Đôi dép râu giẫm nát đời trai trẻ/ Nón tai bèo che khuất nẻo tương lai”, đó là hai câu vè mà những người căm ghét Việt cộng đã sáng tác sau ngày 30-4-1975 để chê bai tinh thần và nỗi khổ của Bộ đội Cụ Hồ, hầu khỏa lấp nỗi đau bại trận. Tôi dẫn hai câu vè không phải để hùa theo họ, mà nhằm vinh danh Cách mạng Tháng Tám, vì chính đôi dép râu, nón tai bèo là hai vật thể đã góp phần quan trọng viết nên trang sử hào hùng của Tổ quốc tôi. Tuần qua, trên trang facebook của KBCHN và của cá nhân tôi có nhiều bài viết, vi-đê-ô và hình ảnh về chiến dịch Điện Biên Phủ. Việc này là có nguyên nhân của nó, vì trong lần trở lại quê hương vừa qua, tôi đã lên thăm Điện Biên Phủ, đến hầm Đờ Cát-xtơ-ri, đồi A1,… Tôi đã đứng lặng và khóc một mình sau khi thắp nén tâm nhang tưởng niệm trước Đền liệt sĩ Điện Biên. Vì thời gian ít ỏi, nên tôi không thể ghé thăm Nghĩa trang liệt sĩ Điện Biên, nhưng những gì đã biết cũng đủ đem tới cho tôi sự xúc động mãnh liệt khi đứng dưới mây chiều Mường Thanh, giữa tiếng gió rít như hương hồn các liệt sĩ đã trở về chứng giám lòng thành của một người con đi xa trở về.

Là một binh sĩ từng ra vào trận mạc, tôi hình dung ra sự gian khổ, tinh thần hy sinh vô cùng dũng cảm của các chiến sĩ Điện Biên. Chiến thắng đã làm nên huyền thoại vĩ đại, tuyệt vời trong lịch sử chiến tranh của nhân loại. Từng là quân nhân nên tôi hình dung được sức mạnh tinh thần, khả năng chiến đấu của Bộ đội Cụ Hồ. Đồi núi bao bọc quanh lòng chảo Điện Biên Phủ là một lợi thế cho pháo binh Việt Nam. Từ vị trí trên cao nã pháo xuống lòng chảo chỉ có công sự phòng thủ và lô cốt chiến đấu là một lợi thế so với pháo binh Pháp, nhưng ngược lại, với bộ binh là một bất lợi kinh khủng. Tôi hình dung và cảm phục những anh Bộ đội Cụ Hồ từ trên đồi núi cao chạy xuống đồng bằng, băng qua hai cây số trống trơn, vượt qua 20 lớp rào kẽm gai, đào giao thông hào vào tận hang ổ của quân đội thực dân. Con người không phải là mình đồng da sắt, vì thế sự hy sinh của những người nằm xuống để đồng đội vượt qua tiến vào cứ điểm thì có viết bao nhiêu cuốn sách cũng không đủ vinh danh người nằm xuống. Họ vượt qua hai cây số với súng đạn, đồ dùng cá nhân trên vai. Họ băng qua ruộng đồng trống trải trước họng súng trung liên, đại liên của đội quân viễn chinh thiện chiến. Giữa mặt trận, giữa đạn bom, vừa chiến đấu vừa đào giao thông hào, điều gì đã khiến cho những người lính Cụ Hồ có được tinh thần chiến đấu quả cảm như vậy? Và tôi tìm được câu trả lời: Những người thanh niên mang bầu nhiệt huyết của tuổi xuân đã nghe theo tiếng gọi của non sông dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản và Chủ tịch Hồ Chí Minh lên đường chiến đấu. Họ chiến đấu và hy sinh để chúng ta được hưởng một di sản vĩ đại là nền độc lập, tự do.

Ngày trước tôi từng đọc hai câu vè mỉa mai, ngày nay tôi đã về thăm chốn xưa của những anh Bộ đội Cụ Hồ, những người đã viết nên lịch sử oai hùng của dân tộc Việt Nam bằng máu và nước mắt. Và có về chốn xưa tôi mới biết mình đã sai lầm. Ngày nay, với sự phát triển của văn minh quân sự, có thể việc tìm được đôi dép râu và nón tai bèo sẽ là khó khăn. Nhưng hai thứ tư trang giản dị này lại là các bảo vật vô giá đã góp phần làm nên huyền thoại, và tôi xin sửa hai câu vè đã dẫn lại ở trên như sau: “Đôi dép râu giẫm nát đồi A1/ Nón tai bèo rẽ lối nối bắc nam”. Làm sao chúng ta không thể không kính trọng, không tự hào, hãnh diện về sự hy sinh của các chiến sĩ Điện Biên. Xin đơn cử tấm gương hy sinh của Anh hùng Phan Đình Giót đã lấy thân mình lấp lỗ châu mai để đồng đội xông lên tiêu diệt cứ điểm Him Lam; Anh hùng Tô Vĩnh Diện đã lấy thân mình chặn không cho khẩu pháo tuột trôi xuống dốc; Anh hùng Bế Văn Đàn lấy hai vai mình làm bệ đỡ cho đôi càng của súng trung liên để đồng đội bắn chặn cuộc tiến công của kẻ thù và anh đã hy sinh vì đạn bắn trúng đầu; Anh hùng Trần Can đã cùng đơn vị chiếm đỉnh cao 507 và chống lại năm đợt tiến công trước khi quân Pháp đầu hàng ngày 7-5-1954… Tôi xin được thắp nén hương lòng cho tất cả những người đã vì đất nước hy sinh, vì dân chiến đấu. Tinh thần này, lẽ dĩ nhiên xuất phát từ lòng yêu nước, nhưng phải có động lực từ đâu?

Ngày Đại hội quốc dân Tân Trào 16-8-1945 và ngày Tổng khởi nghĩa Tháng Tám 19-8-1945, phải chăng đó là các sự kiện lịch sử thôi thúc lòng yêu nước và tinh thần độc lập, lực tự cường của dân tộc Việt Nam? Với niềm tin tất thắng vào sự lãnh đạo của Chủ tịch Hồ Chí Minh - Người từ bến Cảng Sài Gòn xuống tàu làm đủ công việc đầy vất vả, gian nan của cuộc đời, bôn ba tìm đường cứu nước, để mấy chục năm sau đã trở về cùng dân tộc giành lại đất nước. Có lẽ vì thành kiến “chủ quan”, nên tôi chưa đọc một tác phẩm nào về các lãnh tụ của Đảng Cộng sản Việt Nam được xuất bản trong nước, nhưng qua sách báo tại thư viện ở Mỹ, tôi đã đọc nhiều tài liệu về lãnh tụ Hồ Chí Minh và các nhân vật lãnh đạo Tổng khởi nghĩa Tháng Tám. Qua chuyến về Việt Nam nhân kỷ niệm 40 năm thống nhất đất nước vừa qua, tôi quyết tâm thực hiện chuyến đi Hà Giang để chiêm ngưỡng cột cờ Lũng Cú nơi địa đầu Tổ quốc. Được quý anh chị cựu chiến binh Quân đội nhân dân Việt Nam và một số anh em bộ đội hướng dẫn hành trình, lại được các cháu sinh viên thanh niên Cờ Đỏ ở miền nam và miền bắc đi cùng, tôi mới biết thêm về cây đa Tân Trào lịch sử, về lán Nà Nưa. Tôi nghĩ, là người Việt Nam mà không hiểu biết nhiều về lịch sử Việt Nam thì quả là một thiếu sót khó có thể tha thứ. Những giọt nước mắt của tôi đã rơi xuống các vùng đất thiêng liêng gắn liền với tên tuổi của không biết bao nhiêu người con ưu tú của đất nước. Đó là những giọt nước mắt cho quê hương, cho quá khứ thương đau nhưng hào hùng. Qua bài viết này, tôi xin kính lòng ngưỡng mộ Bác Hồ, Đại tướng Võ Nguyên Giáp cùng bộ tham mưu từ Tân Trào và những thế hệ kế tục đã giành lại và bảo vệ quê hương của tôi, đất nước của tôi.

NGUYỄN PHƯƠNG HÙNG

(California ngày 19-8-2015)




 

Tags
Hà Nội - mảnh đất kinh kỳ luôn được thiên nhiên ưu ái với những mùa hoa đẹp rất đặc trưng. Mỗi tháng đi qua, một mùa hoa mới lại nở rộ với hương thơm ngào ngạt tự lúc nào.
Nhưng tánh là gì? Và kiến tánh là gì? Tại sao lại phải kiến tánh? Tôi sẽ lần lượt giải thích những điều này một cách thứ tự qua những trang sau. Tuy nhiên tôi chỉ trình bày những điều mình
Hai người đàn ông gốc Việt bị bắt vì liên quan đến vụ nổ súng xảy ra lúc rạng sáng Thứ Bảy, 28 Tháng Mười ngay bên ngoài nhà hàng vũ trường Club Bleu, thuộc thành phố Westminster, khiến một
Triển lãm diễn ra tại TP HCM vào 9h-13h ngày 8/7 tại khách sạn Grand Sài Gòn, số 8 Đồng Khởi, quận 1. Tại Hà Nội vào
Theo một thông tin vừa nhận được: Sáng ngày 11/11/2017, Văn phòng Tòa Giám mục Giáo phận Vinh đã phát đi Thông báo về tình trạng vỡ hụi đang xảy ra tại một số giáo xứ trong Giáo phận gửi tới